Thứ Năm, 6 tháng 2, 2014

Đà Lạt của tôi.

   Tôi có vài năm ấu thơ sống ở Đà Lạt. Chỉ vài năm thôi ... nhưng Đà Lạt theo tôi cả cuộc đời.
Mỗi năm trôi qua ... lại có những chu kỳ nhớ Đà Lạt như nhớ người tình. Cứ đến lúc ấy, ĐL lại chiếm lĩnh tâm hồn tôi. Nhớ từ mùi hương cỏ dại đến cái lạnh bám dai dẳng trong từng góc nhà bất kể mùa. Nhớ những ngày mưa sũng ướt trên những bậc thang ngõ hẻm, trên những vạt cỏ cao sau nhà cũ. Nhớ con đường mòn nhỏ xíu dẫn ra đồi thông. Nhớ những trò vui thơ trẻ trên ngọn đồi chỉ có chúng tôi chiếm lĩnh. Nhớ mùi lá thông tàn màu nâu bám trên từng bước chân lang thang mơ mộng một mình. Nhớ mùi gió, nhớ mùi hoa, nhớ mùi cỏ dại ... Nhớ cả mùi rau mới hái, mùi khoai mới đào, mùi dâu mới vặt ... Nhớ cả những chị người dân tộc địu con trên lưng, đến trước nhà mời bán cho mẹ tôi những bó củi ngo thơm ngái, những tảng thịt rừng mới săn, những giò lan dậy hương rừng ...! Nhớ cả mùi sương tinh khiết những ban mai chui lỗ chó qua hàng rào đi tắt đến trường. Nhớ cả ngôi trường từ cửa sổ nhà mình có thể nhìn suốt qua sân mặc dù đi bộ mất 30 phút. Nhớ con dốc HT dẫn xuống phố, nhớ khu nhà thương từ nơi đó thêu dệt biết bao câu chuyện rùng rợn hù dọa trẻ con ... Nhớ ! Ôi nhớ biết bao nhiêu là nhớ không kể hết ! ... Mỗi năm một già đi vẫn không nguôi nỗi nhớ diết da về một vùng đất trời quen thuộc !
... Đà Lạt của tôi !








































Ảnh : VTX-NTH

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét