Thứ Năm, 24 tháng 1, 2013

Truyện ngắn : Hành Hương (BC)

HÀNH HƯƠNG

                                                                                                                               VTX

      Tôi chọn cho mình chuyến hành hương lên núi, với quyết tâm giũ bỏ mọi đau khổ, phiền muộn vì chuyện yêu đương với Phan, người đàn ông không thuộc về bất cứ người đàn bà nào, tất nhiên cả tôi. Phan đẹp trai, quyến rũ và quan trọng hơn cả : anh thực sự tài năng. Những ưu điểm vượt trội của một "famous designer" biến Phan thành một tay "sát gái" có hạng. Tuy nhiên, ưu điểm cũng khiến Phan trở nên kiêu ngạo và vì sự kiêu ngạo anh hóa ra tầm thường ! Nhưng khổ nỗi, như mọi người đàn bà kia, tôi cũng bị sự tầm thường đó quyến rũ !
      Tình yêu đến với tôi như một cơn lốc xoáy, cuốn phăng mọi trật tự, bình yên ! Những ngày đầu, Phan săn tôi như thú dữ săn mồi. Phan chặn mọi ngả đi về, giật sập và triệt tiêu mọi tường chắn quanh tâm hồn khép kín của tôi. Phan lùa tôi vào vòng tay tình yêu, mơn trớn, phủ dụ, nâng niu trái tim tôi như của báu bắt được, cho tôi thăng hoa, cho tôi chấp chới trong cảm xúc mãnh liệt ...và phản bội tôi không lâu sau đó ! Một buổi tối mưa như trút nước, tôi lội trong nỗi nhớ quắt quay và nước ngập, đến đẩy cánh cửa phòng ngủ khép hờ trong căn hộ của Phan mà tôi có chìa khóa. Adam Phan của tôi và một nàng Eva xa lạ đang nằm tênh hênh hút thuốc trên giường. Tôi quay vội đi như chạy qua rất nhiều con đường, vào một Karaoke ngồi hát suốt đêm. Bốn giờ sáng, tôi về trả phòng thuê, quăng simcard vào thùng rác, xách túi về quê, không để lại một địa chỉ hay tin nhắn nào. Những ngày đó, nghe một cô bạn cùng công ty kể lại, Phan sục sạo tìm tôi. Nhưng chỉ được một tháng, Phan không tìm nữa. Tôi trở về, đầu quân vào một công ty mới, bình thản sống. Phan cũng bình thản tiếp tục chuyện yêu đương với những cô gái khác.
      Mọi sự bình thường trở lại, hơn mong đợi. Tôi lạnh lùng đi qua Phan trong một quán cafe quen. Chúng tôi lạnh lùng đi qua nhau ... nhưng sự thật trái tim tôi thủng lỗ chỗ và tứa máu ! Những vết thủng nhức nhối một câu hỏi :"Có hay không, tình yêu thực sự trong trái tim người ?" ... Bất kể câu trả lời, nỗi đau ngu ngốc cứ nhá răng gặm vào tim ! Giận mình, đấm tay vào ngực tự vấn vài ba lần không xong, tôi chọn giải pháp tìm đến ngôi chùa trên núi này tìm lời giải cho mình. Hay nói một cách khác, tìm một chút bình an cho trái tim đau. Nhưng nói cho cùng ... đau gì chứ ? - Đau vì thất tình - một điều bình thường như thế ? 
x       x
x
      Tôi gặp anh khi vừa leo hơn 2000 mét đường dốc và 100 bậc thang lên chính điện của ngôi chùa trên núi. Thấy tôi gần như đổ ập xuống đất, tay ôm ngực, hổn hển.. Anh buông ngay hành lý, chạy vội đến đỡ ngang người tôi :" Cô sao vậy ? ...Cần tôi giúp gì không ?" Há hốc mồm thở dốc như bò rống, tôi khoát vội tay ...:"Không...không...sao, ...chỉ...cần...thở !" Anh nhìn, ái ngại không nỡ bỏ đi. Tôi tuột balô ra khỏi vai, vuốt mái tóc bết mồ hôi, ngồi bệt xuống đất nhắm mắt cố điều hòa hô hấp bằng những hơi thở sâu. Một lúc sau, mở mắt ra, ngạc nhiên khi thấy anh vẫn còn đứng đó, tôi ngượng nghịu cảm ơn anh rồi đứng dậy, hòa mình và dòng khách hành hương.
     Toàn cảnh chùa nằm trên sườn cao của ngọn núi. Ngoài chùa trên, chùa dưới, chùa hang, còn có nhiều tượng Phật rải rác khắp khuôn viên. Ấn tượng nhất là tượng Phật Thích Ca nhập niết bàn rất lớn, nằm tựa lưng vào rừng cổ thụ gần đỉnh núi. Tôi đứng lặng người rất lâu chiêm ngưỡng vẻ bình yên của gương mặt Phật ...(vẻ bình yên mà một kẻ bướng bỉnh, u tối, tâm tư nhiễu loạn như tôi khó có thể đạt được ngay cả trong giấc ngủ). Sau khi khám phá hết núi rừng, chùa chiền, hang động; tôi chọn một gốc cây bằng lăng to đùng đầy bóng mát, quẳng ba lô xuống, trải áo mưa nằm. Thật thư giãn ! Vừa nhá ổ bánh mỳ mềm oặt, tôi vừa nhá luôn những nỗi phiền muộn bằng cách ngốn ngấu một cuốn tiểu thuyết dày cộp ...
      Gấp sách lại, trời đã về chiều. Tôi đứng dậy vác balô đi xuống chùa. Chiều trên núi tàn mau, sương là đà ôm kín những thân tùng, giăng khắp sườn núi, lãng đãng tràn xuống thung lũng mênh mông trước mắt.
Cả thung lũng trắng xóa như chiếc thảm bông gòn khổng lồ. Ngạc nhiên đến sững sờ, tôi bước ra sân chùa, đi dọc theo hàng kiểng và những gốc tùng, đi như mộng du vào sương, thẩm thấu vào sương. Dang tay, ngả người về phía trước, tôi mơ hồ thấy mình bay, lượn trong sức nâng của gió, trong sự êm ả, mềm mại huyền ảo của sương. Những phiền muộn, những nỗi đau chợt nhẹ tênh, vô trọng lượng thoát nhanh khỏi hình hài ...Cảm giác sắp hòa tan vào không gian, trôi tuột trên những ngọn cây mờ ảo, trải dài từ trên cao xuống tận thung sâu trước mắt khiến tôi thấy ớn lạnh ! Lạnh từ những ngón tay chạy vào tim. Một cơn rùng mình cho nhớ lại chứng viêm họng mãn tính. Run rẩy, cô đơn và yếu ớt như một nàng cún con đi lạc, tôi lập cập xỏ tay vào chiếc áo jacket ...
      "Cô không vào ăn cơm ?" Tôi giật mình khi anh từ trong màn sương bước ra ...Nhận ra người đàn ông đã đưa tay giúp đỡ mình buổi sáng, tôi gật đầu chào anh. - "Ai ăn cũng được sao ?" - "Cơm chùa mà, cốt để phục vụ bá tánh. Cô chưa ăn cơm chùa bao giờ ?" - "Thú thật, lần đầu tiên tôi đi chùa. Tôi chưa từng ăn cơm chùa, cho đến việc tối nay ngủ ở đâu tôi cũng chưa biết !" Anh bật cười, giọng cười như rung màn sương :"Cô thật lạ lùng ! Chưa biết Phật đã định tìm niết bàn. Chưa từng đi chùa đã định ngủ chùa ! ... Thôi được, bây giờ cô có muốn biết cơm chùa là thế nào không ? Đi theo tôi !"... Anh nắm tay tôi, tay kia quàng cả balô của tôi vào vai, kéo đi.
      Nhà ăn là một gian phòng rộng, đã lên đèn với bàn ghế đủ cho cả trăm người ăn và một gian bếp lớn chất đủ thứ lương thực do bá tánh đem đến. Có lẽ đã quá giờ cơm chiều, nên chẳng thấy ai ngoài một vị sư trung niên (có lẽ là sư trụ trì) đang ngồi trước mâm cơm chay. Ông không ngạc nhiên khi thấy anh bước vào cùng tôi : "Mời thí chủ dùng bữa cơm đạm bạc với chùa." Tôi ngượng ngập chắp tay cúi đầu chào, hơi lạ lùng khi thấy vị sư trực tiếp mời mình dùng bữa. Trong lúc ấy, anh tự nhiên đến chạn lấy chén, đũa. Một ni cô lớn tuổi bước vào, đem thêm đĩa trái cây :" Thí chủ chắc chưa bao giờ dùng cơm chay ? Hôm nay dùng thử xem người ở chùa ăn uống thế nào." ...Chẳng hiểu sao mình có vẻ được biệt đãi, nhưng bao tử đang réo lên vì từ sáng chỉ toàn gặm bánh mỳ, tôi ngồi vào bàn cầm đũa gật đầu mời chào một lượt, thoải mái chén ngay một bụng no căng.
      Sau bữa cơm chay ngon kỳ lạ, trò chuyện với sư cô xong tôi còn được vị sư trụ trì mời ra sân chùa ngồi uống trà. Đã 9 giờ tối. Đêm cô đọng. Ngọn đèn vàng trên hiên hắt xuống một vầng sáng lẻ loi giữa trời sương huyền ảo. Những người hành hương ở lại qua đêm nằm ngồi rải rác trên các bậc thềm, trên những tấm chiếu, tấm phản trong khu nhà nghỉ dành cho khách thập phương. Ngoài sân chỉ có vị sư trụ trì, anh và tôi ngồi quanh chiếc bàn đá dưới gốc tùng với ngọn đèn dầu, bình thủy, ấm trà nóng, mấy chiếc tách sứ và một đĩa kẹo lạc. Trăng lên mờ ảo sau màn sương, cây cối đắm chìm trong vẻ tĩnh lặng lạnh lẽo. Tôi ngồi thụt sâu trong lớp áo khoác và tấm chăn dày anh vừa đem ra, lắng nghe giọng anh và thầy trụ trì trò chuyện. Đến lúc này, tôi mới biết anh là em ruột của thầy vừa từ quê ra thăm. Dường như vị sư đã hiểu lầm mối quan hệ của tôi và anh. Ông đâu ngờ, tôi còn chưa biết tên anh !
      Cạn bình trà, vị sư nhường không gian cho chúng tôi vào tụng kinh. Ông vừa đi khuất, anh và tôi rơi ngay vào im lặng. Cả một trời sương bao quanh chỗ anh và tôi ngồi, ánh sáng vàng vọt từ nguồn thủy điện trên núi chỉ đủ soi một phần khuôn mặt xương xương, một vành môi mạnh mẽ và ánh mắt sâu thẳm đang nhìn tôi lặng lẽ. Trong bóng tối, tôi cũng biếng nói, co chân ngồi khoanh tay trên đùi, gác cằm lên đầu gối; bất động quan sát anh, như một con thú nhỏ núp trong bóng tối canh chừng sự đột nhập của khách lạ. Rất lâu ... tôi sắp ngủ gật anh bỗng cất tiếng : -"Cô đã hết buồn chưa ? Tôi ngóc đầu dậy, giương mắt nhìn anh : "Sao anh biết tôi buồn ?" - "Chỉ nhìn khắc biết !" - "Trông tôi ủ dột lắm sao ? ...Chắc giống một con ngố thất tình, xách bị đi lang thang ?" - "Thì ...cũng có vẻ như vậy !" - "Thế ... anh có thất tình bao giờ chưa ?" - "Tôi à ?...Chuyên gia đấy ! ... Tôi đã từng yêu đến điên, từng thất tình đến tự tử, nhiều lần !" - "Sạo ! (Tôi buột miệng !) Nhìn cái mặt anh sắt đá thế kia, thất tình gì nổi !" - "Tại cô không biết đấy thôi, tôi yếu đuối hơn cô nhiều. Khi thất tình tôi chẳng còn chút sức lực nào để leo núi suốt 2 giờ và cũng không đủ can đảm ngủ lại đêm trên một ngôi chùa trên núi mà trước đó chưa từng đến bao giờ !" Tôi nóng bừng mặt - "Đùa chút thôi !" ... Anh từ tốn châm thêm nước từ bình thủy ra ấm, rót cho tôi một tách trà nóng, trầm giọng : "Tôi chắc là cô đang trải qua thời gian tự nhìn lại mình, để sau đó chọn một hướng đi mới... Tôi cũng đã có hơn một lần như thế, nên mới nhìn thấy cô tôi đã cảm nhận được ngay !"
      Tự nhiên tôi thấy dễ chịu. Bị một người xa lạ nhìn thấu suốt, cái cảm giác không dễ chấp nhận, nhưng lại diễn ra trong khung cảnh huyền ảo của đêm trăng rằm mịt mờ sương giăng, dưới gốc cây tùng già, cùng một người vẫn còn xa lạ với cái giọng trầm trầm nho nhỏ và đôi mắt nhìn sâu thẳm ...! Cái cảm giác dễ chịu thật kỳ lạ ! Cảm giác an toàn tuyệt đối, tin cậy trao gởi. Như thể ta đang kể lể với gió, thầm thì với bóng đêm mà không sợ bị bóc trần, bị lăng mạ, bị chế nhạo ... -"Trước kia, sau lần thất bại trắng tay vì sự phản bội của một người đàn bà và người bạn nối khố, tôi đã nhảy xuống sông tự tử với ý nghĩ tìm cho mình một sự giải  thoát !" - "Anh đã tìm thấy ?" - "Không, tôi bơi giỏi quá ! Và cũng chẳng tìm thấy gì ngay cả khi cố trầm mình xuống đáy sông. Chỉ bức bối thêm !" - "Anh làm gì sau đó ?" - "Tôi về rừng làm lâm tặc...cô không tin ?... Tôi còn đi đào vàng nữa. Đã từng lang thang suốt những cánh rừng từ Xuyên Mộc lên tận Đồng Hới, đã từng chết đi sống lại giữa rừng năm lần bảy lượt ...vì gì hả ? Vì sốt rét, tranh vàng, cướp gỗ, giành gái ..., đâm chém người và ... người đâm chém mình !" ... - "Anh mất bao nhiêu năm với những việc ấy ?" - "Sao cô không hỏi bây giờ tôi còn sống như thế không ?" - "Tôi thấy anh chẳng có vẻ gì là người đã từng một thời giang hồ !" - "Tôi trở về đời thường mới hơn một năm nay thôi !" - "Thật khó tin ! ...Cái gì đã làm anh thay đổi nhanh như vậy ?" - " Chính nhờ ngôi chùa này và sư trụ trì, anh ruột của tôi. Mười lăm tháng trước, tôi bị đàn em truy sát suýt chết, lết về nhà cha mẹ giữa đêm khi anh tôi đang về thăm nhà. Ông đã chữa lành vết thương xong đem tôi về ngôi chùa này, bắt ăn chay, chẻ củi, leo núi, gánh nước, đọc sách Kinh... Thời gian qua đi, tôi lắng lúc nào không hay. Đến khi nhận thấy tâm tư tôi đã bình ổn, không còn xao động với quá khứ, kỷ niệm ...ông mới trả tôi về lại quê, tìm việc làm. Thỉnh thoảng, nhớ ông, nhớ Phật, nhớ núi, tôi lại tìm đến đây sống với ông vài ngày." - "Sau những việc ấy, tôi nghĩ anh nên đi tu luôn là phải !" - " Tôi cũng định thế, nhưng ông không cho. Ông bảo tôi chưa đủ cơ duyên với Phật ! " - "Bây giờ anh đang làm gì, sống với ai ?" - "Tôi đang làm kiểm lâm (có lẽ để chuộc tội với rừng) và vẫn ở chung với cha mẹ " ...
      Cứ thế, suốt đêm chúng tôi ngồi bó gối trên ghế đá thì thầm kể chuyện đời cho nhau nghe. Những câu chuyện ly kỳ trong thời gian anh lăn lộn trên chốn giang hồ, những câu chuyện mang hơi hướm xã hội đen trên những bãi vàng, những thửa rừng đen tối với niềm vui khốc liệt, nỗi buồn ngập ngụa bên những người đàn bà đẹp thoắt đến rồi đi trong cuộc đời sóng gió. Tôi cũng kể cho anh nghe về tôi, về ba mẹ, về những người bạn tuổi thơ ở quê nhà và về cả chuyện tình của mình, một chuyện tình mà bây giờ tôi bỗng nhận ra nó rỗng tuếch và nhạt nhẽo đến chán ngấy !
      Buổi sáng. Tôi tỉnh dậy trên ghế đá khi tiếng chim rừng đâu tiên ríu rít trên ngọn tùng. Anh đang châm trà. Bình trà nóng tỏa hương thơm lừng. Tôi ngượng nghịu dụi mắt, thò đầu ra khỏi tấm chăn và phát hiện trên vai mình không chỉ một mà đến hai tấm chăn dày.-"Tôi ngủ từ bao giờ nhỉ ?" Anh cười nhẹ : "Cô chỉ mới ngủ khoảng ba tiếng thôi !" - "Anh không ngủ à ?" - "Tôi thức đêm quen rồi ! Cô đi rửa mặt cho tỉnh, tôi vào bếp làm chút gì ăn sáng." Tôi đứng dậy, vươn vai mấy cái cho giãn gân cốt rồi cùng những khách thập phương khác thu dọn chăn mền,  xong ra hồ nước rửa mặt làm vệ sinh. Buổi sáng trong trẻo đến mức tôi cảm thấy phấn chấn, chỉ muốn chạy và hít thở cho đầy phổi bầu không khí tinh khiết mà ở thành phố chẳng bao giờ cảm nhận được. Nghĩ là làm. Tôi đi ra khỏi khuôn viên chùa, bắt đầu chạy bộ . Leo dốc, trèo lên chỗ tượng Phật, rồi len lỏi lên cao ...qua những hang nhỏ, hốc đá, khe suối ...Cuối cùng, tôi đứng giữa rừng cổ thụ trên đỉnh núi, vươn vai hít thở thật sâu và phấn khích hét lên một tiếng "Ki ...ai !" ... Thật đã đời !
      Chưa bao giờ tôi cảm thấy tinh thần sảng khoái đến thế ! Tự nhiên thấy buồn cười cho cái lý do khiến mình phải chọn cách bò hơn 2000m lên núi (thay vì đi cáp treo) để tìm lãng quên ! ... Nhưng, nếu không bò lên núi, sao có được khoảnh khắc tuyệt vời này ? - "Ừ nhỉ !" Tôi tự thiết lập cuộc đối thoại với bản thân, gật gù với những điều lý thú vừa phát hiện về chính mình, rồi khoái trá lăn ra đất cười sằng sặc ! ... Thì ra, chân tướng của mọi vấn đề đều tự tâm mà ra ! ..."Tình do tâm ta mà sinh. Có khi tình mất mà tâm còn động vọng. Đến khi tâm bình an thì tình kia cũng vừa đoạn nỗi !"... (những câu này mình từng nghe ở đâu nhỉ ...?) Ôi dào ! ...Nghe đâu mà chẳng được. Quan trọng là bây giờ chợt thấm một câu nói mà trước kia chỉ nghe qua rồi quên ! Bò toài trên đất cười đến chảy nước mắt, năm phút sau tôi mới phát hiện mặt đất đẫm sương và quần áo đã lấm lem ! Mặc kệ, tôi đưa tay quẹt nước mắt chẳng hiểu thực sự do khóc hay cười và nằm lặng im nghe tiếng ban mai vươn mình trên những ngọn cây. Bao nhiêu tán cổ thụ vươn tay đan chặt vẫn không ngăn được những tia nắng đầu tiên lọt qua khe lá. Ánh nắng nhảy nhót như chân chim trên cành, lanh chanh kéo vệt xuống chân rừng, tựa vũ khúc khởi đầu của một ngày mới, khỏe khoắn và trong vắt !...
      Tôi quay lại chỗ anh ngồi với ấm trà buổi sáng. Anh đang đọc sách, ngửng đầu cười khi nhìn thấy quần áo tôi lấm lem đất. - "Trông cô đã khác lắm, so với hôm qua." - "Nhờ anh đấy !" Tôi ngồi xuống, tự rót một tách trà cho mình. -"Nhờ tôi ư ? ...Không, chính cô tự thoát. Tôi chỉ là người chứng kiến!" ...Tôi uống một ngụm trà nóng, cảm giác ấm áp len đến tận trái tim, rồi khẽ lắc đầu, không tranh cãi. Anh đứng lên đi vào bếp bưng ra một tô cháo chay. Tôi chẳng khách sáo, sì sụp chén sạch và phấn khởi tuyên bố chưa từng ăn cháo nào ngon hơn thế ! Khoảng 9 giờ sáng, tôi chuẩn bị rời chùa. Vị sư trụ trì sau buổi đọc kinh cũng bước ra tạm biệt. Ông tặng tôi một quyển kinh, vị ni già tặng một bọc thuốc nam trồng trên núi chữa chứng viêm họng kinh niên và anh tặng tôi một nụ cười lặng lẽ. Tôi chia tay anh ở cổng cáp treo, không nhìn lại vì không muốn thấy vẻ thoáng buồn trong đôi mắt sâu thẳm của anh.
      Khi đã yên vị trên xe đò, tôi mới sực nhớ chúng tôi chưa hề hỏi tên nhau ! - Nhưng có hề gì ! ... Núi vẫn còn đó, chùa vẫn còn đó và chắc chắn ... Phật vẫn còn đó ! ...
                                                                                                               
                                                                                                            Vũ Thiên Xứng


1 nhận xét:

  1. Mình vừa đoc vài dòng đầu đã nhận ra ngôi chùa bạn tả. Núi Tà Cú. Truyện hay lắm! Đọc một hơi hết luôn dù lúc ấy điện thoại báo liên hồi nhiều tin nhắn đến mình vẫn không ngừng lại. Du à, mình không nghĩ đây là hư cấu đâu , nó như được viết ra từ những nổi đau và sự chứng ngộ từ chính của người viết. Cảm ơn truyện của bạn. Tôi thấy bóng mình len lõi trong những dòng chữ ấy. Tiện thể cho mình hỏi.".Ki....a" nó có giống như là. Từ " O...m.m..m" không?

    Trả lờiXóa