Một vài lần người bạn trẻ hỏi tôi ..."Dạo này có viết gì không ?" ... Thường tôi cười trừ. Không thì viện một vài lý do nào đó. Những lý do có vẻ không đủ biện minh, lý giải gì sất ! Người bạn trẻ sau khi đả phá tuốt tuồn tuột mọi nguyên nhân đưa đến cái sự không viết gì của tôi, đã kết luận tôi không đủ đam mê, ham thích viết lách ! Đơn giản với cô ấy là khi người ta thật sự thích một điều gì đó tất yếu sẽ có cách để thực hiện.
"Phải chi đừng có ruồi !" ... Tôi trích dẫn một câu của A.N.
Chẳng phải để "minh họa" cho thái độ của mình trong việc "Viết hay không viết " Mà vì tôi thấy mình đúng là một người : "Thế gian không thể không có ruồi" nên tôi chẳng làm được cái tích sự gì cho đời tôi !
Nhảm thật !
-Thế thì mở blog để làm gì ?
-Có lẽ muốn quẳng những truyện ngắn còn sót lại trong máy vào blog, cho một ai đó vô trình đọc được và công nhận sự tồn tại của cái tên Vũ Thiên Xứng !
-Công nhận hay không công nhận có gì khác ?
-Cảm thấy cái tên cũng là một vật thể sống. Nếu không đặt nó vào dòng chảy thời gian, nếu không ai nhìn thấy, có nghĩa nó không tồn tại, nó sẽ chết !
-Nó sống hay chết có khiến thế gian này đổi khác không ?
-Hoàn toàn không !
-Vậy chỉ là một sự vận động vô nghĩa !
-Sự vô nghĩa với số đông không quan trọng ! Sự vô nghĩa với chính tôi mới quan trọng !
-Cái "tôi" đó chẳng phải đã chết ngủm từ lâu ?
-Đã có lúc tôi bóp chết nó ! ...Nhưng thỉnh thoảng nó vẫn hồi sinh ! Như một con ma đói ... cô đơn và đầy khao khát !
-Một con ma thì chẳng thể đầy đủ xương thịt để tồn tại trong áng sáng mặt trời. Sự hồi sinh đó không có ý nghĩa gì hơn một ý niệm bất khả thi !
-"Một ý niệm bất khả thi" cũng vẫn là "một sự tồn tại" trong thế giới huyễn hoặc của tâm hồn !
-Sao không quyết tâm vượt lên sự bất khả thi để hồi sinh thực sự cho con ma đói khát đó ?
-Tôi nhìn thấy con ma tội nghiệp lượn lờ trong bóng tối tâm hồn mình, ôm trong đôi cánh gẫy quá nhiều nỗi khát khao khôn thỏa ! ... Nhưng ... tâm hồn tôi đang ngập chìm trong vô vọng bản thân, trái tim tôi đang ngột ngạt trong sự kềm tỏa của số phận ...!
-Phải biết đấu tranh với số phận để giành lấy sinh tồn cho tâm hồn ! Đừng biện giải cho thái độ biếng nhác phản kháng hay nỗi bất lực hèn kém ! ... Tấm chắn nào cũng có thể sụp đổ trước sự vùng vẫy quyết liệt của con vật khát sống ! ...
-Có lẽ nào tôi thực sự mất khả năng phản kháng ...hay tôi chỉ là một con vật đã cạn khô ý chí khát sống ?
-Hãy vùng vẫy, hãy sửng cồ, hãy giật lửa từ nguồn sống vĩnh cửu để hồi sinh cho con ma đói khát ! ...
-...
Con ma đói khát đang cắn cổ tôi đòi uống máu để hồi sinh !
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét