Sáng nay muốn đi xa. Muốn tìm một chốn riêng nào đó ... không nhìn, không thấy, không nghe, không nói với ai - bất cứ ai !
Quay cuồng một mình trong phòng đến 9g ... không biết giải quyết chốn riệng ấy như thế nào !
Căn phòng này không phải chốn riêng. Dù đóng kín cửa, dù không chạm mặt, dù không trò chuyện với bất cứ ai trong gia đình ... tôi vẫn bị phải nghe, phải biết tất cả sinh hoạt chung quanh !
Từ tiếng máy xe thỉnh thoảng rồ lên bên hông nhà; từ tiếng nhạc nhẽo phát ra tứ phía; từ tiếng lải nhải, tiếng cãi vã dưới nhà của con cháu thiểu năng, khật khùng; từ tiếng máy bàn phím lạch cạch, tiếng nhạc ì xèo của thàng cháu chơi games permanent phòng bên cạnh; từ tiếng tấu hài, tiếng thuyết minh phim tàu trên truyền hình; cho đến tiếng trò chuyện, tranh luận toàn những vấn đề không ra vấn đề...của chị em gái trên nhà, tiếng chó sủa điên cuồng, tiếng hàng xóm sinh hoạt đủ mọi cung bậc ... hằm bà lằng, mọi thứ âm thanh tra tấn hàng giờ hàng phút ...
Vào fb, tôi phát ngấy với những stt vớ vẩn của mình và của cả những quan hệ thân sơ ! Phát rồ đến nỗi tung một đống ảnh lên cho thiên hạ bình phẩm ! Khùng điện ... như không thể khùng điên hơn ... !
Thế mà ... vẫn không vơi nỗi buồn ngây trong lòng !
Buồn ngây dại !
Buồn dại ngây !
...
Đọc những stt, những comt của thiên hạ lại còn phát rồ thêm !
Chẳng thể nào thiên hạ có thể hiểu tôi đang nghĩ gì ! Đang cảm thấy gì. Đang nổi điên lên vì cái gì !
Mà cũng có cần gì thiên hạ phải hiểu ?!
... Bức bối quá !
Đành lùi vào cái blog điên khùng này để tự kỷ với nó !
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét