Thức dậy khi cơn mưa đầu tiên rầm rập trút lên mái tôn nhà . Mắt nhắm mắt mở, quơ tay tìm điện thoại bấm xem giờ ... 3g15. Còn quá sớm để thức dậy. Vơ chiếc chăn mỏng quấn vào người, vùi đầu ngủ tiếp.
Đột ngột cơn đau đến . Xiết chặt lồng ngực ! ...
Muốn đánh thức anh nhưng ngại làm anh mất giấc. Lồm cồm bò dậy, mắt vẫn nhắm nhưng rúm cả mặt vì đau. Bò qua chân anh, anh vô thức rụt chân trong khi vẫn ngủ say. Tụt xuống giường ... run rẩy mò tìm hộp thuốc.
Khổ ! Những lúc cần tìm một thứ gì lại là những lúc chẳng thấy thứ cần tìm ở đâu ! Thực ra, chúng vẫn nằm đúng ở nơi của chúng... chỉ có chúng ta , người cần tìm lại không thấy được chúng vì nỗi hỗn loạn của chính mình !
Anh cựa mình. Chắc là thấy tôi (trong ánh sáng mờ của ngọn đèn phòng tắm hắt vào) đang cuống quít lục tung hộp thuốc nên nhắc trong giọng ngái ngủ : "Cần tìm gì thì cứ bật đèn lên đi em !". ... Tôi không trả lời, lập cập bước đến bật công tắc đèn. Đống thuốc xổ tung dưới ánh sáng, vỉ thuốc tim màu hồng nằm ngửa tênh hênh. Tôi chụp lấy vỉ thuốc tách một viên bỏ vào miệng, run rẩy ôm chai nước rót vào ly. Nước tràn cả ra bàn, lại lập cập quơ chiếc giẻ lau vội lau vàng ! ...
Anh ngồi dậy, nhìn tôi lo lắng :"Em đau hả ?"
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét